"Người hùng" Trần Anh Tú & 15 năm tận hiến vì futsal Việt Nam


Dân Việt Xem bản gốc
Với vinh dự 2 lần liên tiếp góp mặt tại đấu trường World Cup, futsal Việt Nam cần dành lời cảm ơn đến trưởng đoàn Trần Anh Tú. Ông chính là người hùng thầm lặng - đã tận tụy đồng hành cùng futsal Việt Nam suốt 15 năm với nhiều thăng trầm, lận đận.

Sự hy sinh, cống hiến của bầu Tú đã khiến futsal Việt Nam tiến một bước rất dài, nhưng với ông, thành tích đó vẫn là chưa đủ. Người đàn ông này luôn trăn trở mỗi ngày với khát khao futsal được biết tới nhiều hơn, thế hệ kế cận sẽ đạt tới những tầm cao mới.

Mới đây, PV Báo Dân Việt đã có cuộc phỏng vấn với ông Trần Anh Tú để lắng nghe những chia sẻ của ông về hành trình 15 năm theo đuổi đam mê futsal và những hướng phát triển của futsal Việt Nam trong tương lai.

Là một người xây những viên gạch đầu tiên cho nền bóng đá futsal Việt Nam và đưa futsal Việt Nam đến với đấu trường World Cup, ông có thể kể lại đôi chút về hành trình này ?

- Đội tuyển futsal Việt Nam bắt đầu được thành lập vào năm 2005, tôi thì bắt đầu tham gia vào năm 2007. Ở những bước sơ khai đầu tiên, các cầu thủ nòng cốt của đội tuyển đều là những cầu thủ đá phủi ở miền Bắc hoặc đá bào ở miền Nam.

Ở những bước đi đầu tiên, chúng tôi đã học theo mô hình đạo tạo của futsal Thái Lan. Tôi đã đích thân sang đó mời thầy Thái về huấn luyện cho đội tuyển.

Rồi sau đó qua quá trình chiêm nghiệm, tôi bắt đầu nghiên cứu và nhận ra rằng các cầu thủ Việt Nam hợp với phong cách thi đấu của bóng đá châu Âu hơn là Thái Lan. Nguyên nhân là bởi lối chơi của futsal Việt Nam cần dựa trên yếu tố đoàn kết, tính kỷ luật của tập thể, thay vì dựa vào những cá nhân xuất sắc để có thể thay đổi cục diện trận đấu.

Chính vì lẽ đó, tôi đã chuyển hướng sang mời các HLV ở Italia hay HLV Tây Ban Nha. Quả thực, sau một thời gian thấm nhuần phong cách chơi bóng của các HLV châu Âu, đội tuyển futsal Việt Nam đã có những bước đột phá rõ rệt.

Ngoài ra, các chuyên gia châu Âu còn giúp chúng ta đào tạo ra rất nhiều cầu thủ trẻ tài năng, hiện giờ họ đang là trụ cột của đội tuyển. Hơn nữa, những HLV nội cũng đã học hỏi rất nhiều kinh nghiệm từ họ. Đơn cử như HLV Phạm Minh Giang chính là lứa cầu thủ đầu tiên của futsal Việt Nam, sau khi giải nghệ đã chuyển sang làm HLV và giờ đã đưa đội tuyển đi World Cup.

Để có được thành công như hôm nay, futsal Việt Nam đã phải đi một con đường rất dài và nhờ có định hướng đúng, chúng ta đã gặt hái được thành quả khi có 2 lần liên tiếp góp mặt tại đấu trường World Cup.

Futsal Việt Nam đã giành được nhiều thành công với sự tâm huyết của trưởng đoàn Trần Anh Tú. (Ảnh: LĐBĐVN)

Đã bao giờ, ông bị lạc lõng và có ý nghĩ từ bỏ futsal chưa, vì ở Việt Nam, môn thể thao này vẫn còn nhiều hạn chế và ít được quan tâm từ khán giả?

- Khi tôi làm bất cứ việc gì tôi cũng sẽ làm nghiêm túc và hướng đến quá trình lâu dài. Nhưng phải nói trong những năm qua có rất ít người đầu tư vào futsal, dù đội tuyển đã có 2 lần dự World Cup nhưng sự phát triển của bộ môn này vẫn đang gặp rất nhiều gian khó.

Có một điều tôi rất trăn trở là tại Việt Nam, đa phần các đội bóng futsal đều chưa đáp ứng được những đòi hỏi về tính chuyên nghiệp và hướng đi bài bản mà AFC đề ra. Hiện tại chỉ có duy nhất CLB Thái Sơn Nam là đủ điều kiện có thể tham dự giải đấu cấp CLB tại châu Á.

Tuy còn rất nhiều hạn chế trong việc phát triển, nhưng tôi vẫn luôn kiên trì theo đuổi đến cùng và sẽ thuyết phục người hâm mộ bằng những thành công có được.

Bản thân tôi cũng mong từ phía lãnh đạo thể thao cũng như giới truyền thông quan tâm đến futsal nhiều hơn. Bởi futsal là một môn thể thao rất hấp dẫn và phù hợp với thể chất của người Việt.

So sánh với Thái Lan, chúng ta thua kém về mọi mặt ở sân chơi 5 người. Ông có dự định học hỏi nước bạn về phương thức phát triển bóng đá futsal Việt Nam trong tương lai không?

- Fusal Thái Lan đã bắt đầu chơi giải VĐQG Thai League từ năm 2007 và họ đã có những cầu thủ ngoại binh ngay từ lúc đó. Cho đến thời điểm này, họ đã trải qua mùa giải thứ 15. Trong khi chúng ta mới xây dựng giải đấu được 4 năm và vẫn còn những bất cập về khâu tổ chức.

Lấy ví dụ như ở Thái Lan các CLB futsal chuyên nghiệp đều có sân nhà, họ đá hai lượt đi và về như những giải đấu chuyên nghiệp sân 11. Các khán giả đến nhà thi đấu cổ vũ cho đội bóng quê hương rất cuồng nhiệt, chính vì vậy phong trào futsal ngày càng trở nên phát triển.

Còn ở Việt Nam, do nhiều CLB chưa đủ điều kiện cơ sở vật chất, do vậy vẫn phải chọn phương án là thi đấu tập trung.

Là một trong những người phụ trách phát triển futsal Việt Nam, tôi cũng định hướng trong tương lai sẽ học theo mô hình tổ chức giải đấu như của Thái Lan. Tuy nhiên, để đáp ứng được việc đó, ngoài Thái Sơn Nam thì các đội bóng còn lại cũng cần có sự đầu tư bài bản để đáp ứng được yêu cầu của AFC đề ra. Khi đó, chúng ta mới có thể nghĩ đến việc có một giải đấu chuyên nghiệp hấp dẫn như mô hình của Thai League.

Ở Việt Nam hiện tại, bóng đá phủi đang được phủ sóng rất lớn trên cả nước, tạo thành một phong trào mạnh mẽ. Tuy vậy, đa số người chơi lại thường chọn đá sân 7 và ngó lơ môn futsal 5 người, ông đánh giá thế nào về việc này?

- Điều này cũng rất dễ hiểu, vì sân 5 người là môi trường chuyên nghiệp còn sân 7 người là sân chơi phong trào. Và khi đã là phong trào thì mọi người chơi rất là thoải mái, muốn chơi lúc nào giờ nào cũng được, không gò bó về thời gian và vẫn có thể đi làm một công việc bình thường.

Thậm chí nhiều cầu thủ phủi chơi tốt còn có có mức thu nhập rất ổn. Còn với môi trường futsal, dù là sân chơi chuyên nghiệp, mức thu nhập của nhiều cầu thủ vẫn chưa đủ khả năng để họ nuôi gia đình.

Thêm nữa, đặc thù của futsal chuyên nghiệp là họ phải ăn ở tập trung để tập luyện hàng ngày, thay vì có thể đi làm công việc thường ngày rồi đến tối đi tập hay đến cuối tuần chơi giải như các cầu thủ phủi.

Đó là điều khiến rất nhiều cầu thủ phủi tài năng có thể trở thành một cầu thủ futsal chuyên nghiệp, nhưng chế tài và lương thưởng vẫn chưa đủ sức để lôi cuốn họ.

Ở những trường đại học hiện tại đã có rất nhiều giải đấu futsal dành cho sinh viên, nơi đây cũng sở hữu rất nhiều cầu thủ tiềm năng và hoàn toàn có thể đào tạo thành một cầu thủ chuyên nghiệp. Nhưng đa số họ đều không dám mạo hiểm từ bỏ con đường học hành để thử thách với niềm đam mê, ông có nghĩ đây là một sự lãng phí nguồn lực của futsal Việt Nam?

- Tôi thì lại có quan điểm khác, vì mọi người hay nghĩ từ một cầu thủ phong trào sinh viên trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp là điều dễ dàng.

Tuy nhiên, quá trình chuyển giao ấy đi kèm với rất nhiều vấn đề, bởi họ phải xác định theo nghiệp cầu thủ thì sẽ phải đánh đổi rất nhiều thứ.

Đơn cử như đã nói phía trên, vấn đề đãi ngộ chưa thỏa đáng cộng với việc phải bỏ dở quá trình học tập, tôi nghĩ đa số họ đều chọn quyết định an toàn là vừa học vừa chơi phong trào, thay vì chuyển hướng sang chơi chuyên nghiệp.

Theo tôi, để có sự phát triển dài hơi, chúng ta vẫn phải đi theo con đường đào tạo trẻ. Hãy nhìn sang futsal Thái Lan, họ có rất nhiều học viện chỉ chuyên đào đạo các cầu thủ futsal ngay từ nhỏ. Do vậy nguồn lực futsal của họ rất dồi dào và họ luôn có những lớp cầu thủ tài năng kế cận, lứa sau tiếp bước lứa trước.

Hình ảnh ông Trần Anh Tú tận tụy với đội tuyển futsal Việt Nam đã trở nên quen thuộc ở các giải đấu quốc tế. (Ảnh: LĐBĐVN)

Ở những nền bóng đá phát triển, bóng đá futsal được xem là một môn học thể chất của ngành giáo dục, ông có nghĩ sẽ đưa ra phương án kết hợp với bộ giáo dục để đưa futsal vào quá trình đào tạo?

- Bản thân tôi cũng đã đưa môn futsal vào quá trình đạo tạo ở các trường học vào năm 2013 cho đến nay ở TP.HCM. Hiện tại mọi thứ đang phát triển rất thuận lợi.

Liên đoàn bóng đá Việt Nam mới đây cũng đã đề xuất với Bộ giáo dục đào tạo, đưa môn bóng đá, trong đó có bóng đá futsal vào quá trình đào tạo như một môn học thể chất tại trường học. Tuy vậy, việc này cần phải thông qua chính sách của nhà nước để có định hướng, vạch ra hướng phát triển lâu dài.

Tại các tỉnh miền Nam, phong trào chơi bóng futsal đang có những sự phát triển rất tích cực, nhưng ở miền Bắc thì ngược lại, các cầu thủ đa số đều chơi sân 7, thậm chí các cầu thủ sân phủi còn có độ phủ sóng và nổi tiếng hơn cả các cầu thủ futsal chuyên nghiệp. Ông đánh giá thế nào về sự mất cân bằng này?

- Việc này theo tôi nghĩ nó đã trở thành một lối mòn, bóng đá sân 7 người đang rất phát triển ở các tỉnh phía Bắc, nhất là ở Hà Nội.

Việc sân chơi futsal chưa thể có tầm ảnh hưởng như sân 7 hiện nay là một thực tế ai cũng nhận thấy. Dù đã 2 lần dự World Cup nhưng futsal vẫn chưa nhận được nhiều sự quan tâm đúng mức.

Để phong trào futsal phát triển ở các tỉnh phía Bắc, chúng ta cần tổ chức nhiều giải đấu thường niên để thu hút người chơi, từ đó mới có thể thúc đẩy được sự quan tâm từ giới truyền thông cững như khán giả.

Xin cảm ơn những chia sẻ của ông!

Bài: Minh Đức - Anh Tuấn


Cầu Thủ Futsal Việt Nam Phong Trào Phát Triển Chuyên Nghiệp Bóng Đá Fusal Thái Lan Trần Anh Tú Người Hùng Sân Chơi Châu Âu Thái Sơn Nam Thai League Giải Đấu Quá Trình Môn Học Thể Chất Mô Hình Thi Đấu Thể Thao Tổ Chức

Tin liên quan